Tham quan bảo tàng diệt chủng Tuol Sleng ở Phnom Penh

Đến Phnom Penh tôi đang phân vân lựa chọn cho mình điểm đến tiếp theo thì một người phụ nữ mà tôi gặp trong quán ăn, câu chuyện mà chị ấy nói với người bạn đã khiến tôi quyết định đến Tuol Sleng bảo tàng về nạn diệt chủng khủng khiếp ở Campuchia. Bởi nó khơi gợi sự tò mò của tôi,
Tôi thuê một chiếc xe máy giá 7 USD và lên đường. Bảo tàng nằm giữa trung tâm thành phố. Qua những con phố náo nhiệt là đến một dãy phố nhỏ, nơi đây là khu tập thể đã cũ kỹ, bức tường màu xám quấn đầy dây thép gai đã han rỉ, xỉn màu, bên trong nó trông giống như một ngôi trường hơn bảo tàng. Đó là Tuol Sleng.

Tôi mua vé vào cổng, ấn tượng đầu tiên của tôi là Tuol Sleng có một không gian rợp bóng cây xanh, vắng vẻ nhưng yên tĩnh. Đây từng là một ngôi trường học rất khang trang. Khi đội quân Khmer Đỏ chiếm thành phố, trường học bị chiếm đóng làm nơi giam giữ và tra tấn tù nhân.

Tham quan bảo tàng diệt chủng Tuol Sleng ở Phnom Penh

Tham quan bảo tàng diệt chủng Tuol Sleng ở Phnom Penh

Đến dãy nhà đầu tiên tôi nhìn thấy những căn phòng nhỏ tăm tối. Trong phòng không có gì hiện đại cả chỉ có những chiếc giường sắt đã rất cũ kĩ, những chiếu rách, kìm, búa, hộp đạn tiểu liên còn vương vãi… Một không gian đầy trống trải, đầy tăm tối và đầy ma mị.

Tôi đi qua dãy cầu thang để lên trên tầng 2, nó còn tăm tối u ám hơn thế. Trong phòng vẽ những bức tranh phác họa lại cảnh tra tấn. Tôi tự hỏi : Những người này là ai, tại sao lại bị tra tấn dã man như thế? Họ đã phạm tội gì mà phải chịu nhục hình như thế?
Cuối cùng câu trả lời của tôi nằm ở một dãy phòng khác, nơi đây lưu giữ những gương mặt với đầy đủ trạng thái cảm xúc: từ ngơ ngác, sợ hãi, căm phẫn, hận thù, cầu cứu… cho tới nét ngây thơ của một vài đứa trẻ. Họ đều là những người trí thức, được đưa đến đây và bị buộc nhận tội như ăn trộm, làm gián điệp cho CIA, hoặc gia đình có người làm gián điệp, có người phản quốc… Họ được đưa đến đây để hợp thức hóa tội trạng, và sau đó sẽ bị mang đi hành quyết.

Tôi rời căn phòng cuối cùng, nơi đây còn nhiều chiếc hộp sọ của nạn nhân bị tra tấn. Vẫn là không gian yên bình ấy, vẫn ngồi trên chiếc ghế đá trong sân trường nhưng cảm xúc trong tôi không còn được như lúc mới bước chân vào đây nữa. Những nỗi buồn, những hình ảnh cứ len lỏi, vây bám lấy tôi, xen lẫn là chút gì đó hơi rùng rợn. Nhưng chắc chắn nó sẽ là một trải nghiệm vô cùng đặc biệt trong chuyến du lịch Campuchia của tôi.